Cúng cơm cho hương linh sau ngày chung thất?

HỎI:

Mẹ tôi mất đã được 5
tuần, em tôi nói rằng sau 49 ngày (chung thất) sẽ không cúng cơm nữa. Vì
theo kinh Địa Tạng, sau 7 tuần thì thần thức của hương linh sẽ theo
nghiệp mà thọ sanh. Xin hỏi, vậy có nên cúng cơm nữa không? Mặt khác, em
tôi có ý định tụng kinh Dược Sư để cầu an cho mẹ ở cõi âm, điều ấy có
nên không? Vào khoảng tuần thứ 4 sau ngày mẹ mất, tôi mơ thấy mẹ đang
lội qua một biển lớn. Giấc mộng ấy có ý nghĩa thế nào? (DIỆU THANH, DIỆU
HẠNH, Quang Vinh, Biên Hòa, Đồng Nai)

ĐÁP:

Bạn Diệu Thanh và Diệu Hạnh thân mến!

Theo
tinh thần của kinh Địa Tạng và quan điểm Phật giáo Bắc truyền nói chung
thì thần thức của một người sau khi chết hầu hết đều phải trải qua giai
đoạn trung gian, thọ thân trung ấm tối đa là 49 ngày, sau đó sẽ thọ
sanh vào một cảnh giới tương ứng với nghiệp lực mà họ đã gây tạo. Và
không nhất thiết phải đợi đến ngày chung thất (49 ngày sau khi chết) thì
hương linh mới tái sanh mà có thể ngay sau khi chết, hoặc trong tuần
thất đầu tiên (7 ngày sau khi chết), hay trong tuần thất thứ hai (14
ngày sau khi chết) cho đến các tuần thất tiếp theo hương linh đều có thể
tái sanh tùy nhân duyên, nghiệp lực của mỗi người.

Trong thời
gian thọ thân trung ấm, hương linh vẫn thọ dụng được tất cả những vật
phẩm mà thân nhân dâng cúng (thường là cơm, nước, hương, hoa) nhưng chỉ
hưởng mùi vị của thức ăn mà thôi. Vì thế, thân trung ấm còn được gọi là
hương ấm (thọ dụng mùi hương của thực phẩm). Cho nên trong vòng 49 ngày,
thân nhân cần dâng cúng cơm nước hàng ngày cho người chết để họ được no
đủ, đặc biệt vào những ngày tuần thất thường cúng kính trang trọng hơn
(như đến chùa hoặc thỉnh chư Tăng về nhà làm lễ cầu siêu cho người quá
vãng).

Sau 49 ngày, khi thần thức tìm được cảnh giới tái sanh,
thường thì họ sanh về một trong sáu cõi của lục đạo (trời, a tu la,
người, súc sanh, ngạ quỷ, địa ngục) và từ đây, sự thọ dụng của họ có
khác biệt. Đơn cử như, nếu thần thức sanh vào cõi trời thì họ sẽ không
ăn thực phẩm của cõi người vì thực phẩm ở cõi trời thượng vị hơn rất
nhiều lần. Hoặc nếu họ đọa vào địa ngục thì cũng không thể thọ dụng được
thực phẩm của loài người vì bị hành hạ, phải ăn hòn sắt nóng, uống nước
đồng sôi, chịu nhiều đau khổ cùng cực v.v… Duy chỉ có các chúng sanh
trong loài quỷ thần thì vẫn có thể “ăn” được những phẩm vật do thân nhân
dâng cúng.

Mặt khác, đối với phong tục người Việt thì việc làm
cỗ dâng cúng cha mẹ ông bà tổ tiên còn thể hiện tấm lòng thành của con
cháu đối với người đã khuất. Do đó, để tưởng niệm người thân, vào các
ngày giỗ hoặc lễ Tết thì mâm cơm cùng hoa trái để cúng kính ông bà và tổ
tiên là điều không thể thiếu. Vì chúng ta là người trần mắt thịt nên
không biết được thân nhân của mình sau khi chết tái sanh về đâu (chúng
sanh trong loài quỷ thần vẫn hưởng được đồ cúng) và dâng cơm nước để thể
hiện lòng thành, sự tri ân đối với người đã khuất là một truyền thống
tốt đẹp của dân tộc nên ta cần phải thực hành cúng kính. Nghĩa là, sau
49 ngày khi thần thức đã tái sanh thì chúng ta không cúng cơm nước hàng
ngày như trước đây nhưng vào các ngày lễ tiếp theo như tiểu tường, đại
tường hay ngày kỵ giỗ hàng năm thì thân nhân cần phải làm mâm cơm cúng
giỗ. Có điều không nên quá câu nệ vào hình thức trong việc cúng kính mà
luôn tâm niệm “lễ bạc nhưng lòng thành”, tưởng niệm về người đã khuất
trong tinh thần tri ân và đền ân.

Vấn đề tụng kinh Dược Sư để
“cầu an” cho mẹ ở cõi âm, theo chúng tôi thì nên chuyển thành để “cầu
siêu” cho mẹ sẽ chính xác hơn. Vì các hương linh thọ sanh trong những
cảnh giới khổ đau luôn mong mỏi người thân làm những điều phước thiện để
hồi hướng cho họ, giúp họ nương nhờ phước báo ấy để mau được siêu sanh.
Tụng kinh (không nhất thiết là kinh Dược Sư, Địa Tạng hay Di Đa…), lễ
sám, làm phước như cúng dường, bố thí, phóng sanh rồi hồi hướng phước
báo cho thân nhân là những việc cần làm. Nếu hương linh đã tái sanh vào
những cảnh giới an lành thì việc hồi hướng phước đức cho họ càng làm cho
phước báo của họ thêm tăng trưởng.

Thường thì sau khi người thân
mất đi, thân nhân vì quá tiếc thương nên hay nhớ nghĩ về họ và thường
mơ thấy người đã khuất. Hầu hết đó chỉ là những giấc mơ bình thường
trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta chứ không phải là sự báo mộng của
người chết hay khả năng “thấy” được cảnh giới của người chết. Do đó,
không nên suy nghĩ nhiều hoặc tìm cách để giải mã những chuyện mộng mị
mà tốt nhất là tập trung toàn bộ tâm lực để làm phước hồi hướng cho
hương linh. Thiết nghĩ, đó là những việc làm có ý nghĩa thiết thực nhất
để cầu nguyện âm siêu dương thái.

Chúc các bạn tinh tấn!

Theo GiacNgoOnline

Xem thêm: https://www.thuyetphap.net/phat-phap/

Nguồn: https://www.niemphat.vn/

Add Comment